TRUYỆN NGẮN CƠN MƯA LAO XAO

HOÀNG REAL

Cái nắng gay gắt với những tiếng ồn và khói bụi càng làm cho không khí của mảnh đất Sài Gòn càng thêm ngột ngạt và oi ả. Mọi người không ai bảo ai cũng tự nhiên thèm một cơn mưa rào để xua đi cái oi bức và cái nóng đến kinh người.

con-mua-lao-xao-2

Cũng như Gã, một gã đàn ông tuổi ngoài bốn mươi, đang cố nhấm nháp một cách uể oải ly bạc xỉu nóng ở một cái quán café quen thuộc. Tay lướt nhẹ con chuột rồi nhìn thờ ơ vào màn hình laptop với cái đầu trống rỗng, dù cố nặn óc moi tim cách mấy cũng vẫn chưa ra được một chữ nào cho cái “Đề án văn hóa nghệ thuật” mà Gã đã được cơ quan giao trước đó.

Đang mông lung trong cái mớ bòng bong chữ nghĩa với tâm trạng chán nản, chợt Gã giật mình với tiếng động quen thuộc từ tin nhắn trên Facebook.

– Chào anh, anh khỏe không?

Gã giật bắn mình, thì ra đây là cái tên mà Gã đã gửi lời mời kết bạn từ hơn tháng trước. Tin nhắn và hàng ngàn bạn không quen trên cái mạng xã hội đang ngự trị thế giới ảo trong thời đại bốn chấm không này thì quá đỗi bình thường. Tuy nhiên đây là tài khoản mà Gã chờ đợi hàng tháng để được chủ nhân chấp nhận, vì thế mà Gã giật mình cũng phải.

Cảm ơn em, anh khỏe, em sao rồi? – Gã vội vàng gõ nhanh bàn phím.

Thế là không hiểu từ đâu bao tâm tư Gã đổ dồn vào những dòng tin nhắn trên Facebook với người ấy. Những ngón tay Gã như có một ma lực nào đó thúc giục khiến Gã cứ gõ liên lục lên bàn phím tuôn trào những dồn nén của Gã từ hơn hai mươi năm trước. Gã nói rất nhiều, thỉnh thoảng người chủ nick cũng trả lời vài câu, mà hình như những dòng tin trả lời của người ấy như có dao cứ cứa vào lòng Gã nghẹn ngào đến tóe máu.

– Tạm biệt anh, em đang lái xe, hiện em đang ở nước ngoài. Em vẫn nhớ và vẫn trân trọng những kỷ niệm ngày đó, em tiếc rằng khi đó mình quá bảo thủ,… Hẹn anh một ngày khác nói chuyện nhiều hơn anh nhé. Anh giữ gìn sức khỏe.

Và rồi cái tên ấy không còn sáng đèn nữa, nhưng những ngón tay của Gã thì vẫn cứ lướt trên bàn phím, Gã sợ người ấy không quay lại nữa nên Gã cố nói và nói. Nói hết những gì mà ruột gan Gã chất chứa bao năm tháng giờ mới có dịp thổ lộ. Kết thúc những dòng tinh nhắn thì Gã cũng ngồi bần thần mà ánh mắt vẫn nhìn vào ô chát như bị thôi miên bởi bùa mê thuốc lú.

Và rồi khi còn lại một mình thì Gã lại nhớ. Trong tiềm thức Gã giờ lại như một màn hình xi nê hiện về mồn một những ký ức ngọt ngào trong quá khứ. Gã nhớ cái tuổi đôi mươi, khi Gã còn là một anh bộ đội trong quân ngũ thời điểm năm một ngàn chín trăm chín mươi tám. Gã nhớ cái ngày chủ nhật định mệnh khi Gã gặp được nàng, một cô sinh viên trường Đại học Kinh Tế có dáng người mảnh khảnh, mái tóc buông dài, đôi mắt to đen và nụ cười e ấp, khi cô ấy cùng gia đình lên thăm anh trai của nàng cũng là đồng đội cùng đơn vị của Gã.

Khi mà cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt trong lúc quây quần trong doanh trại hôm đó kết thúc, cũng là lúc Gã và cô ấy trao nhau địa chỉ. Tối hôm ấy dưới ánh đèn vàng le lói, Gã vội vội vàng vàng viết ngay lá thư làm quen và gửi đi tức khắc. Thế rồi những cánh thư qua lại như một động lực và niềm vui của Gã trong quãng thời gian ấy.

Khi Gã được thủ trưởng đơn vị cho về phép vì đạt được điểm mười môn chính trị, người đầu tiên Gã tìm gặp chính là cô ấy. Suốt ba ngày về phép cũng là ba ngày Gã và nàng không rời, từ đi ăn uống, đi café và đèo nhau trên chiếc xe máy nhỏ xíu của nàng, chạy ì à ì ạch thong dong khắp đường phố Sài Gòn với bao câu chuyện trên trời dưới đất và niềm vui bất tận…

Cũng đến lúc Gã phải về đơn vị, vẫn trên chiếc xe quen thuộc, Gã chở nàng ra bến xe trong tâm trạng đầy lưu luyến. Khi ô tô lăn bánh đưa Gã từ từ rời xa thành phố, nhìn qua cửa kính Gã càng thương cho nàng hơn khi bóng dáng thân thương nhỏ bé dưới cơn mưa khuất dần trong làn người xuôi ngược.

con-mua-lao-xao-1

Từ đó trong lòng Gã luôn tồn tại một nỗi nhớ, luôn chờ đợi những cánh thư của nàng, khi nhận được thư Gã vội vàng hồi âm, và luôn xem những lá thư và tấm ảnh của nàng như báu vật. Gã cứ đọc ngấu nghiến mãi những dòng thư của nàng như liều thuốc phiện và cứ mong sớm có ngày được về phép để được gặp nàng cho thỏa. Cứ thế trong suốt những tháng năm tại ngũ, Gã và nàng cứ bên nhau thân thiết, dù Gã yêu nàng đến quay quắt những vẫn chưa dám nói cho nàng biết.

Những kỷ niệm tình yêu trong lòng của Gã và nàng ngày càng chồng chất, hai người cứ quấn quýt như đôi chim non, khi thì đi bộ, khi thì trên chiếc xe đạp mini của nàng, hai người đi khắp hang cùng ngõ hẻm, những câu chuyện, những ước mơ của hai người cứ tuôn trào chia sẻ và có luôn cả những giọt nước mắt giận hờn của nàng tuôn đổ khiến Gã luôn cuống quýt nhiệt tình xin lỗi.

Lần cuối cùng khi tiễn Gã về doanh trại như bao lần trước, vẫn trên chiếc xe đạp cũ kỹ, Gã và nàng bắt đầu trao nhau những lời hứa hẹn. Những vòng xe đạp dường như trở nên nặng trịch mà Gã không muốn đi tới. Gã thầm hát khe khẻ bài hát “Cơn mưa lao xao” của nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện như thay lời muốn nói và bất chợt cơn mưa ập về.

Nép mình dưới mái hiên một ngôi nhà ven đường Ba Tháng Hai để trú mưa, Gã nắm tay nàng thật chặt cũng là lúc từ trong nhà vang lên lời nhạc của bài hát “Cơn mưa lao xao” từ máy cassette khiến Gã và nàng cùng cười lên thích thú.

Sau đó thì trong một quán café trên đường Tú Xương, Gã và nàng trao nhau nụ hôn rất vội. Đối với Gã nụ hôn ấy là một ân huệ sau gần hai năm kề cận, còn với nàng Gã không biết nàng nghĩ gì, chỉ thấy gương mặt đáng yêu của nàng đỏ bừng và cử chỉ vô cùng bối rối…

Sau cơn mưa lao xao và nụ hôn ngày đó, người mà Gã yêu bỗng dưng bặt vô âm tín. Nàng không thèm viết thư cho Gã nữa, và cũng không thèm liên lạc gì với Gã, mặc cho Gã mỏi mòn mỗi chiều đều trông ngóng ở hòm thư với nhiều hy vọng và nhớ nhung da diết.

Rồi thì Gã cũng xuất ngũ, dù có cố tìm nhưng vẫn không gặp được người thương. Cuộc sống, học hành, gạo tiền, bươn chải dần dà cũng giúp Gã nguôi đi niềm nhớ. Như thế là câu chuyện tình thật đẹp đầy thi vị trong hai năm quân ngũ của Gã cũng dần lui dần vào dĩ vãng.

Cho đến một ngày nọ, trong giấc ngủ chập chờn quên đi nỗi lo cơm áo của Gã, hình bóng nàng lại xuất hiện đẹp đến mê hồn. Tỉnh dậy, Gã như ngơ ngác giữa thực tại và mộng mị, trong lòng Gã bao kỷ niệm đẹp lại quay về như còn nóng hổi. Tình cờ Gã gặp lại anh trai của nàng và biết được nàng giờ yên ấm với một gia đình hạnh phúc với hai con xinh xắn ở tận miền Viễn Tây của nước Mỹ, dù có gì đó đau nhói nhưng Gã vẫn xin Facebook của nàng để mà thăm hỏi…

…Gã uể oải tỉnh hồn và rời khỏi quán khi mà mặt trời đã bắt đầu đứng bóng. Lúc này bỗng từ đâu một cơn mưa lại nhẹ nhàng kéo đến và rồi Gã cũng vẫn nhẹ nhàng khe khẻ hát:

“Cơn mưa lao xao,
Đến bên dòng đời thì thào,
Ta về nghe mưa khát khao,
Bao năm qua đi,
Ngỡ như mộng về thầm thì,
Giọt mưa rơi rơi ướt mi,…”

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 9 tháng 4 năm 2019.
HUỲNH THANH NGUYÊN